“Ta bốn tuổi biết chữ, sáu tuổi luyện võ, ngày đêm khổ luyện không ngơi, quanh năm mưa gió chẳng quản, mới có tạo hóa như hôm nay.”
“Mười bốn tuổi ta đã theo phụ thân ra trận, luôn xông lên trước toàn quân. Nếu không, sao mọi người có thể phục ta?”
“Cơ thể cứng như sắt thép này của ta, hẳn các ngươi cũng đã được chứng kiến rồi. Ừm? Sao còn kêu nữa, ta đã xong rồi mà.”
Đái Bình phất tay, nói: “Kẻ mạnh luôn cô độc. Người như ta gần như chẳng có bằng hữu, dù sao đám đồng lứa cảnh giới đều quá thấp.”




